Mấy hôm nay ngồi lục lại những trang nhật ký từ khi mang thai bé Dâu đến lúc có thêm em Lukas, mình mới thấy: làm mẹ đúng nghĩa là một hành trình. Nó không dừng ở khoảnh khắc hai vạch hiện lên que thử thai, không kết thúc khi con cất tiếng khóc chào đời, mà là một chặng đường dài mẹ luôn phải học, phải lớn lên cùng con, mỗi ngày.
Ai đã từng làm mẹ chắc sẽ hiểu cảm giác: có con là một hạnh phúc không gì so sánh được. Nhưng đi kèm hạnh phúc là cả sự bỡ ngỡ, hoang mang, những đêm dài nước mắt, và những lần tự hỏi: “Mình có đủ tốt để làm mẹ không?”
Lần đầu mẹ biết có em: Ngày 10/12/2022

Sinh nhật mình trôi qua chỉ một tuần, thì mình nhận được món quà đặc biệt nhất cuộc đời. Một sinh linh bé nhỏ đã đến.Thật ra, mình là kiểu người nhạy cảm với cơ thể, chỉ cần có gì “khác khác” là cảm nhận được ngay. Nên khi có Dâu, mình biết từ rất sớm. Mình không bất ngờ, chỉ thấy trái tim mình rộn ràng, vì mình đã sẵn sàng.
Rồi ngày đi siêu âm đầu tiên, mình hồi hộp muốn biết con trong bụng ra sao. Giới tính không quan trọng, nhưng thật lòng, mẹ vẫn thầm mong có một bé gái.
Quyết định có con thay đổi lớn nhất cuộc đời mình
Có con không phải chuyện đơn giản. Đó là quyết định khiến cuộc đời mình rẽ sang một lối khác. Từ nay, không còn chỉ là mình và những dự định riêng, mà còn là một trách nhiệm lớn lao với một sinh linh bé bỏng. Mình không tin vào kiểu “trời sinh voi, trời sinh cỏ”. Với mình, làm mẹ cần chuẩn bị, có kế hoạch, có sự chủ động. Chăm sóc, nuôi dạy một đứa trẻ chưa bao giờ dễ dàng.
Những ngày đầu tiên
Những tháng đầu thai kỳ, thật sự là một cơn ác mộng. Mình nghén nặng, đầy hơi, buồn ngủ rã rời. Ngủ cả ngày lẫn đêm mà vẫn thấy cơ thể lơ mơ.Từ tháng thứ 4, mọi thứ đỡ hơn, mình bắt đầu có thể đi lại, di chuyển, và đi vài chuyến đi:

Đi dự sự kiện ở Singrapore

Đi làm sự kiện ở Sài Gòn

Về Bảo Lộc với mẹ

Đi học đại học
Thời gian ấy, bận rộn nhưng mình lại thấy mình được “sống” thay vì chỉ nằm bẹp trên giường.
4. Lần đầu gặp con ký ức không bao giờ quên
Trước ngày sinh 3 ngày
Mình chuẩn bị sẵn sàng: vali, giấy tờ, tâm lý. Nhưng bé Dâu chẳng có dấu hiệu “báo trước” nào. Đợi mãi, cuối cùng mình quyết định sinh mổ chủ động.
Vài giờ trước khi sinh
10h sáng, mình vào viện làm thủ tục. 11h, đo monitor, vẫn còn thảnh thơi ngủ được một giấc, lướt điện thoại. Cho đến khi y tá gọi đi vào phòng mổ.
Khoảnh khắc bước qua hành lang dài, mùi thuốc sát trùng ập vào, tiếng máy đo nhịp tim kêu liên hồi, mình thấy sợ. Chắc chỉ những ai từng sinh mổ mới thật sự hiểu
Cái mình nhớ nhất không phải là lúc dao rạch bụng, mà là cái khoảnh khắc sau đó nằm một mình trong phòng hồi sức, ánh đèn thì sáng lạnh, điều hòa thì phả gió buốt cả da thịt, xung quanh toàn tiếng máy móc tít tít. Người thì tỉnh, nhưng nửa thân dưới tê dại, không nhúc nhích nổi. Đầu óc rối bời, chỉ nghĩ đến con vì lần đầu nên mình rất mong được nhìn thấy con xem hình hài nó ra sao, rồi trong đầu mình luôn nghĩ:
“Con mình đâu rồi? Có ai ôm con ? Con có được da kề da không?”
Mình nằm đó, vừa mong vừa sợ. Mong từng giây để được gặp con, để nhìn thấy cái mặt bé xíu ấy, 6 tiếng nằm trong phòng hồi sức mà dài đằng đãng. Sinh mổ không hề nhẹ nhàng.
Mình còn nhớ rất rõ lần gây tê: phải ôm cái bụng to cứng, cố gập người để cho bác sĩ chọc kim vào lưng. Một lần, hai lần… đến lần thứ ba mới thành công. Chỉ một mũi thôi mà vừa đau, vừa run, vừa lo. Từ thắt lưng trở xuống tê rần, nhưng đầu óc thì tỉnh như chưa hề có thuốc. Mọi thứ mình đều nghe thấy: dao kéo chạm nhau, tiếng chỉ khâu soàn soạt, cảm giác bị nhấc bụng, bị ấn ép…Thậm chí, mình còn bị dị ứng thuốc, đau đầu như muốn nổ tung, choáng váng, không thể ngồi dậy.
Rồi khoảnh khắc ấy đến tiếng khóc đầu tiên của con. Một âm thanh vừa xa lạ vừa thân quen đến kỳ diệu. Nước mắt mình rơi, không kìm được. Từ giây phút đó, trên đời không chỉ có thêm một em bé, mà còn có thêm một người mẹ.
5. Em bé của mẹ
Mình biết ơn vì đã vượt qua tất cả để có Dâu bên cạnh.

Giờ đây, mình có thể vừa chăm Dâu còn có thêm em Lukas vừa trở lại với công việc, học hành, và bây giờ mình ngồi nhìn lại và sẽ viết tiếp blog này. Khi nhìn lại mới ngày nào biết có em trong bụng mà giờ đã 2 tuổi lũn ca lũn cũn yêu vô cùng.

Mỗi ngày, mẹ ôm Dâu, hít hà mùi da thịt con, ngắm từng ngón tay bé xíu, cảm thấy mọi vất vả đều xứng đáng. Mẹ học được cách làm nhiều việc một lúc, học kiên nhẫn, học dịu dàng hơn. Và trên hết, học cách yêu thương một cách vô điều kiện. Hành trình lần đầu làm mẹ là một chuỗi những “lần đầu tiên”: lần đầu biết có con, lần đầu nghén ngẩm, lần đầu nghe tiếng khóc, lần đầu biết thế nào là thức trắng nhiều đêm chỉ để canh một hơi thở. Ngày con cất tiếng khóc chào đời cũng là ngày mẹ hạnh phúc nhất. Vì từ đó, mẹ không chỉ sống cho riêng mình nữa.


